Đam mê lớn nhất của nó là hàng ngày tập máy chạy bộ

Cô bé đang ngửng đầu kinh ngạc nhìn nó.
Dường như, chỉ cần là chuyện liên quan đến âm nhạc, tại đây có nhiều người mua máy tập chạy bộ  dù một âm thanh cô bé cũng không thể nghe được, vậy mà lại nhạy cảm đến kì lạ.
Thằng nhóc cười nhe răng, vẫy hai tay ra dấu cho cô bạn, nó giơ ngón tay cái lên, mỉm cười đầy tự tin. Nó lướt tay lên phím máy tập chạy bộ giảm cân đàn, dạo một đoạn nhạc ngắn, rồi lại quay sang nhìn cô bạn.
Cô bé dùng ánh mắt đau đớn nhìn cây đàn.
Thằng nhóc gào lên, nhưng chợt nhớ ra bạn mình không nghe được, nó sốt sắng chạy về bàn học, viết ngoáy lên tờ giấy A4, lại chạy về bên bậu cửa, trèo lên thanh chắn, giơ cao tờ giấy qua ngang đầu.
– SANG ĐÂY! –
Mắt cô bé mở lớn, khó tin vào cách sử dụng máy chạy bộ nhìn thằng nhóc.
– Đừng có lắc đầu như thế! Đồ nhát gan! Sang đây! Sang đây đàn với tao! –
Cô bé nhìn vẻ mặt dọa dẫm của cậu nhóc, rụt cổ, hai bím tóc theo cử động của đầu lắc càng mạnh hơn.
Thằng nhóc sợ cô bé rời khỏi nơi đó, vội vã viết nên mua máy chạy bộ hãng nào vào mặt sau tờ giấy, giơ lên.
– CHỜ! TAO SANG! –
Cô bé hốt hoảng, mở họng, muốn bật thốt thành tiếng.
– ĐỪNG! NGUY HIỂM LẮM! –

masytaapj chạy bộ giảm cân
Nhưng thằng bé đã đặt bước chân đầu tiên lên gờ tường nối hai nhà.
Cô bé vội mở chốt cửa, cũng kéo máy tập chạy bộ giá bao nhiêu thanh chắn lên, run rẩy đặt chân ra bên ngoài.
Hai đứa trẻ nhìn nhau, như có một sức mạnh kì lạ kéo chúng xích lại gần hơn, vượt trên cả nỗi sợ hãi.
Chúng vươn tay, chạm vào nhau, trong mắt là ngọn lửa mãnh liệt.
Thằng nhóc thở mạnh một tiếng về cách sử dụng máy chạy bộ , an ủi cô bạn, dù biết con bé cũng không nghe thấy gì.
– Tốt rồi, sang đây nào, yên tâm đi, gờ tường bên này dễ bám lắm, ba tao cũng sửa lại cả rồi, tao hay chuồn ra ngoài đi chơi quá mà. –

Niềm vui lớn nhất là được tập máy chạy bộ mỗi ngày

Nói xong, nó từ tốn nắm lấy tay cô bạn, chầm chậm bước.
Vào đến phòng, tim cả hai vẫn đập thình thịch khi lần đâu hỏi máy chạy bộ điện hay cơ tốt hơn , nó nhìn chăm chú khuôn mặt đỏ bừng của cô bạn, bật cười, còn vỗ vai nhau như một người chiến hữu.
– Phải thế chứ! –
Nó kéo thêm một chiếc máy chạy bộ nhỏ gọn, đẩy cô bạn ngồi xuống.
– Cùng đánh đi Du! Cùng Vinh đánh một khúc, giống ngày hôm đó! –
Tình yêu với cây đàn đến với Du là nhờ Vinh, nhờ có cậu Du mới bộc lộ được tài năng tìm địa điểm bán máy chạy bộ của mình. Được đánh đàn, được cười đùa vui vẻ, được rong ruổi theo những nốt cao thấp bất tận, đó không chỉ là kí ức, mà còn là ước mơ lớn lao trong đời cô gái bé nhỏ. Cô bé vui sướng nhìn những phím đàn màu trắng nom như những máy tập chạy bộ điện thanh kẹo, bàn tay nhỏ bé khẽ mở ra, chạm vào.
Mắt con bé ươn ướt, nó quay sang nhìn Vinh, giọng nói trong veo thốt lên sau bao ngày im lặng.
– Vinh, tụi mình cùng chơi đi! Bản nhạc của chúng ta! –

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *